Bỏ qua bài viết nếu bạn không muốn trị dứt điểm bệnh khớp cho mẹ

0
212

( Chia sẻ kinh nghiệm từ một #namđộcgiảgiấutên)
———————————————————————————————–
Mừng rớt nước mắt các bác ạ, thiên hạ giờ cứ bàn tán xôn xao cái vụ “sống chung với mẹ chồng”, riêng em hơn chục năm nay “sống chung với bệnh khớp của mẹ già” mà có than vãn gì đâu cơ chứ. Nhưng phải nói là hôm nay sung sướng quá, phấn khởi quá, không kìm hãm được nên đành phải chia sẻ với các bác, các cô, các chú câu chuyện đời em vậy.
Sinh ra trong một gia đình học thức, nề nếp đầy mình, bố mẹ đều là thầy cô giáo, thuở ấu thơ đến lúc xách đít lên ghế giảng đường em thật chả biết làm cái mẹ gì, ăn-ngủ-chơi luẩn qua luẩn quẩn thành cái vòng tuần hoàn đến phát… sướng. Hồi năm thứ 4, sắp sửa ra trường, lúc này em vẫn đi net bấm bấm chơi chơi cày cày hết game online này đến game offline khác với lũ bạn khốn nạn. . Vào một buổi tối nọ, trời vẫn âm u như mọi ngày đen tối khác, phóng về nhà lúc 1h đêm và em chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của người mẹ kính mến như mọi khi… Ô hay, mở khóa cửa, dắt xe vào trong nhà mà không khí lại yên tĩnh đến lạ, đột nhiên, bà già em thình lình xuất hiện và khe khẽ nói: “Lần sau nhớ về sớm, đồ ăn mẹ để trên bàn ấy”, nói xong thì bà lọm khọm đi vào mà dáng người nom lạ lắm, hình như đang rất đau lưng nên người cứ khom khom. Một cảm giác gai gai, khó chịu bỗng chạy dọc toàn thân, #21 tuổi, em chợt ý thức hơn về cuộc sống, tình yêu thương tử mẫu dần trỗi dậy trong em !!! (Dậy thì hơi muộn nhưng cũng thành công)
Tuy vậy nhưng mấy ngày sau thì đâu lại vào đó, nghĩ bụng người lớn đau nhức là chuyện quá bình thường, vả lại mẹ em (52 tuổi) là giáo viên nên đứng nhiều, ngồi nhiều nên cũng không có gì lạ, như em ngồi máy chơi game suốt cũng bị đau lưng mà có than trách ai đâu… . Tuy nhiên, cắn răng, cắn mắt, cắn ruột, cắn gan, em quyết định hy sinh tiền chơi game 5 tiếng để lẳng lặng ra hiệu thuốc đầu tư hộp dán Salonpas tặng mẹ, giờ ngồi nghĩ lại thấy mình có hiếu ghê gớm.
Bẵng đi 1,2 năm thì em cũng đã ra trường, đi làm tại một công ty oằn tà là vằn với mức lương 2 triệu đồng/tháng, mẹ em lúc này đau nhức nhiều hơn, lại sống tại khí hậu lạnh ở Hải Phòng nên mỗi đợt gió mùa đông bắc về là đi kèm với từng cơn đau buốt thấu vào từng ngón tay, ngón chân, khớp gối, đi lại cũng trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Nhìn mẹ đau mà xót lòng chịu không nổi, em đành hy sinh thời gian buổi tối mỗi ngày để đấm bóp, mát xa cho mẹ và sử dụng đa dạng các loại rượu thuốc mà người quen cho (con ghệ em nghi ngờ, tưởng có bồ mới mà thờ ơ nên nó đá e luôn, buồn vãi đ các bác ạ). Ấy nhưng mà, xoa bóp liên tục thì mẹ cũng đỡ nhức, đi lại thoải mái hơn, thôi thì ngẫm lại “mẹ chỉ có một, vợ thì lấy bao nhiêu chả được” nên kệ… tía nó vậy.
Các bác biết đấy, thoái hóa khớp là một căn bệnh dai dẳng, kéo dài năm này qua năm khác, cứ đỡ rồi lại hết, hết rồi lại bị, thực sự gây ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần người bệnh. Mỗi năm trôi qua thì căn bệnh thoái hóa khớp của mẹ càng ngày càng nặng hơn. Em cũng đã nhiều lần đưa mẹ đến bệnh viện để khám, sẵn sàng chi ra nhiều tiền để chữa bệnh nhưng nhìn chung, thuốc tây uống vào thì đỡ rất nhanh nhưng thành phần của bọn nó chứa nhiều corticoid, kháng viêm, uống vào 1,2 ngày là đỡ nhưng chỉ cần ngưng là bị lại, chưa kể đến việc uống nhiều thì nó còn làm người bệnh giòn xương, teo cơ và đặc biệt là béo phì do trữ nước. Những năm đầu bị khớp thì mẹ em cũng lạm dụng thuốc tây và thật không ngờ là sau 5 năm thì mẹ em tăng đến hơn 10 ký, nhiều người lâu không gặp cũng chả nhận ra, nhìn thì xinh xắn đấy, phúc hậu đấy nhưng thực ra cơ thể toàn trữ nước, mà nặng cân thì lại tác động không tốt đến đầu gối, đúng là nhức càng thêm nhức.
Người ta nói có bệnh thì vái tứ phương nhưng em thì vái cả trăm phương rồi, cốt sao mẹ khỏi bệnh là em vui. Thuốc tây, thuốc ta, thuốc lá, thuốc đông y, thuốc abcxyz thật em đều đã cho mẹ sử dụng hết, kiến thức y học giờ chắc thua mấy ông thầy lang chút chút, cho back lại vài năm chắc em đã chọn ngành Y, vừa lắm tiền vừa ngồi điều hòa sướng chứ làm ông sale suốt ngày nhìn mặt khách hàng mà đắng lòng.
Theo thời gian thì mấy khớp ngón tay, ngón chân của mẹ em càng ngày càng sưng hơn, nhìn gồ ghề như mấy cái chân gà nướng chúng ta hay ăn, theo như các cụ nói thì đây chính là bệnh “gút” mà thật không good một chút nào bởi bệnh này chủ yếu ở đàn ông thế mà mẹ em cũng bị dính. Nhìn mẹ đau quá chịu không nổi, em lại đưa mẹ lên bệnh viện khám, lại uống thuốc, lại đỡ, rồi lại… đau tiếp.
———————————————————————————————–
Không thể chấp nhận số phận đắng cay nghiệt ngã một cách lặp đi lặp lại như thế được, cuối cùng em quyết định lật tung Google để tìm ra phương pháp trị bệnh thoái khóa khớp hiệu quả nhất. Và đây chính là cách mà em đã chữa bệnh khớp cho mẹ thành công, chỉ đơn giản là kết hợp từ việc:
1. Ăn gạo lứt thay cơm: bệnh từ miệng mà ra, các thực phẩm trứng thịt hải sản mỗi ngày là các tác nhân nuôi và phát triển bệnh, sử dụng gạo lứt thay thế sẽ giúp cơ thể thanh lọc được các độc tố, giảm cân và khỏe khoắn hơn rất nhiều. Tuy cực kỳ ngán nhưng em vẫn bắt mẹ “xơi” thực đơn gạo lứt muối mè hàng ngày, khổ luyện mãi cũng phải quen.
2. Sử dụng thuốc: lớn tuổi rồi, kiểu gì cũng phải có thuốc chứ không tự hết bệnh như còn trẻ được. Vô tình biết đến kem thuốc bôi flekosteel và đọc bài review của anh bạn này (http://bit.ly/2rgMdaZ) nên em mua về cho mẹ dùng thử, tuy không nóng như các loại thuốc bôi khác nhưng hiệu quả của nó thì rất tốt, cảm giác khi sử dụng thì chất thuốc thẩm thấu qua da rất nhanh, sau 1 đêm ngủ dậy đỡ nhức hơn rất nhiều. Xem kỹ thì 100% thành phần tự nhiên với các chất như bọt biển thủy sinh, cây lược vàng, dầu hạt tiêu, kim chỉ… nên em cũng an tâm.
3. Tập thể dục: nói thực thì đi bộ giờ mẹ em cũng không đi lâu được, tham khảo qua nhiều video và bài viết thì có phương pháp dịch cân kinh – bài luyện khí công đơn giản bằng cách vẩy tay qua lại nên em cũng bảo mẹ tập luôn, hiện tại giờ mỗi ngày mẹ em cũng vẩy được hơn 300 cái, phong độ mỗi ngày một lên cao .
———————————————————————————————–
Đó, chỉ từ sự kết hợp của 3 món trên thì sau 4 tuần (chính xác là 25 ngày) mẹ em đã khỏe lên rất nhiều, đi lại cũng dễ dàng hơn, đi siêu thị chạy tung tăng mua sắm, chọn đồ lâu hơn. Hí hí. Vì vậy nên giờ em đang rất vui và ngồi viết bài sến súa này. Nhớ có lần mẹ buồn buồn nói rằng: “quần áo mà cũng không tự mặc được thì chết quách cho xong”, em nghe mà quặn cả lòng, nhưng giờ thì đã không còn lo lắng nữa nhờ những cách làm đơn giản như trên… Ấy chết, mẹ em có đặt hàng chiều nay chở đi Big C mua đồ mà quên khuấy mất, thôi xin chào các bác, em xin phép gác bút, xách đít lên và chở bu đi thôi !!!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here